Nó càng cổ ra cãi: "Em không cố gắng để đi tu. Em chỉ nghĩ rằng tất cả mọi sự em có cũng chỉ là tro bụi. Học hành, tài trí, tiền của...rồi nay mai cũng sẽ hết, chẳng còn lại gì."
Với tôi, nó vẫn là một người vô cùng khó hiểu hơn ai hết. Cũng đúng thôi, vì có ai hiểu chính bản thân mình đâu, nói gì đến chuyện hiểu người khác. Nhưng nó là người mang đến cho tôi thật nhiều suy nghĩ về đời tu của mình. Nó lang thang khắp nơi, khắp chốn, vượt qua mọi gian nan, thử thách, và nỗi giằng co của tâm hồn để chạy đi tìm cho bằng được hạnh phúc đích thực của mình. Người ta cứ nói: Những người như thế chẳng tồn tại lâu ở một chỗ nào cả, chẳng bằng lòng với những gì mình có. Còn tôi, tôi trân trọng quan điểm và lý tưởng của nó. Tôi hy vọng rằng Thiên Chúa sẽ bù đắp và yêu thương nó bằng phương thế riêng của Người.
Tôi, một đứa vừa ngu vừa dốt lại thích hoạt động, bay nhảy, mong ước đem những gì mình có để phục vụ mọi người. Nó, thông minh, giỏi giang, lại xinh xắn, nhưng đem tất cả những thứ đó giấu kín trong đan viện để chỉ nghĩ tới Chúa, và trò chuyện với Chúa. Cầu chúc cho TÔI và NÓ, dù đi trên con đường riêng...vẫn luôn nhớ cầu nguyện cho nhau sống đẹp như Ý Chúa muốn.
